Công nghệ

12 mỹ nhân mạng xã hội Tầm Tay

字号+ 作者:NEWS 来源:Nhận định 2025-04-07 01:56:36 我要评论(0)

Cuộc thi Miss Tamtay bắt đầu được khởi động từ tháng 9/2010 qua các vòng gửi ảnh trực tuyến,ỹnhânmạnwc 2026wc 2026、、

Cuộc thi Miss Tamtay bắt đầu được khởi động từ tháng 9/2010 qua các vòng gửi ảnh trực tuyến,ỹnhânmạngxãhộiTầwc 2026 bình chọn qua mạng, phỏng vấn, casting, chung khảo và sân khấu hóa.

Với hơn 300 bộ ảnh của các nữ sinh cả nước, ban tổ chức cuộc thi đã chọn ra 12 thí sinh bước vào chung kết diễn ra tối ngày 12/12 tại rạp Đại Nam (Hà Nội) để chọn ra hoa khôi mạng xã hội Tầm Tay (tamtay.vn).

Đêm chung kết cuộc thi hôm nay sẽ có tham dự của Hoa hậu Việt Nam 2010 Đặng Thị Ngọc Hân trong vai trò giám khảo.

Mạng xã hội Tầm Tay hiện có 1,9 triệu thành viên. Ngoài các dịch vụ của mạng xã hội, Tầm Tay hiện cung cấp cả phim và game trực tuyến.

Đây là hình ảnh 12 mỹ nhân mạng xã hội Tầm Tay: 

2.jpg
Nguyễn Ly Ly (sinh viên trường ĐH Sư Phạm HN)
3.jpg
Trần thị Kim Thoa (Quảng Nam)
4.jpg
Nguyễn Hà Ngọc Anh (Sinh viên học viện Ngoại Giao)

1.本站遵循行业规范,任何转载的稿件都会明确标注作者和来源;2.本站的原创文章,请转载时务必注明文章作者和来源,不尊重原创的行为我们将追究责任;3.作者投稿可能会经我们编辑修改或补充。

相关文章
网友点评
精彩导读

Hân đang ngồi đọc sách tại gian nhà chính, nghe con Muội chạy từ ngoài sân vào báo tin, nghe tiếng nó Hân vội gấp cuốn sách lại đặt lên bàn, từ tốn nhận lấy bức thư của cậu Tùng

"Mày đi ra sau mần việc đi"

Con Muội đưa thư cho mợ Hân xong, nghe được hàm ý từ câu nói của mợ, nó biết ý mà chạy ra sau gian nhà bếp, không làm phiền đến mợ.

Hân nhìn bức thư một lúc thái độ của nàng rơi vào trầm tư, không biết có chuyện chi hệ trọng mà cậu Tùng nay lại đánh thư về cho nàng. cậu lên Sài Thành gần mấy tháng nay, mọi khi cậu muốn đi đâu thì đi không thèm báo cho Hân một tiếng, hôm nay đột nhiên lại đánh thư về làm Hân cảm thấy hoài nghi

Hân lật phong thư lấy ra một tờ giấy màu vàng ngà, nàng chăm chú nhìn nội dung bức thư

Gửi Mai Hân

Tui viết thư này là muốn căn dặn với mình một số thứ, tui ở trên Sài Thành mần ăn còn lâu lắm mới về Cần Thơ, mình ở nhà coi thăm nom cha má dùm tui nghen mình, với lại mình coi lo liệu mấy cái xưởng lúa giúp tui một thời gian, tui lo liệu xong mọi việc sẽ về, mình yên tâm nghen

Cậu Tùng

Hân đọc xong bức thư từ chồng ngầm hiểu ra sự việc, nàng gấp bức thư lại rồi bỏ ngược vào trong phong bao, nàng rót một chum trà sen sau đó nhâm nhi hương vị dịu ngọt từ trà, thái độ nàng bình thãn đến lạ thường, như đã quá quen thuộc vấn đề này.

Nàng biết cậu Tùng không phải vì mần ăn mà phải lên tận Sài Thành mà cậu còn có nguyên do khác, nàng không muốn vạch trần cái bí mật chồng đang cố tình giấu diếm suốt ngần ấy năm qua

Cho nên nàng mặc kệ cho qua, dù sao nàng cũng là đàn bà phụ nữ trực giác rất nhạy bén, làm sao nàng không biết chồng mình có gì khác lạ.

Hân gả cho cậu Tùng gần hai năm nay, bàn dân thiên hạ nhìn vào ai cũng nghĩ là cậu Tùng thương vợ, nhưng đâu có ai biết được tận sâu trong góc khuất nhà hội đồng Tịnh, lấy nhau về hai năm chưa một lần chung đụng chuyện chăn gối, Hân thấy thái độ cậu dường như chán ghét chuyện chung đụng cùng nàng, nên cũng im lặng mà coi cậu hành xử ra sao

Năm đầu tiên khi nàng về cái gia trang này, cậu Tùng đối xử rất tốt với nàng, chăm lo cho nàng từng li từng tí, nhưng tuyệt nhiên mấy chuyện thân mật thì cậu không bao giờ đề cập đến, riết rồi nàng còn tưởng cậu là anh trai mình không đó, vì cách hành xử của cậu Tùng không khác gì Thế Thành dành cho Hân, cách cậu nâng niu nàng giống như một người anh trai dành sự dịu dàng cho em gái, chớ không phải một người vợ

Do cha má sắp đặt hôn sự cho nàng và cậu Tùng từ nhỏ, cha má đặt đâu thì nàng ngồi đó, phận làm con sao dám làm phật ý cha má, ban đầu nàng thấy hơi buồn khi chồng nàng lại đối xử lạnh nhạt với nàng như vậy, nàng còn tự trách bản thân không đủ công dung ngôn hạnh nên cậu không yêu nàng, bao nhiêu sự tủi thân dồn nén trong lòng nàng, khiến nàng khó chịu đến choáng ngợp

Nhưng rồi Hân nhận ra không phải do nàng thấp kém mà vì từ lâu cậu Tùng đã say mê một hình bóng khác không phải nàng, tình cờ một lần nọ cậu Tùng đi thăm ruộng lúa cho ông Tịnh, nàng ngồi ở trong thư phòng đọc sách. Đam Mỹ Hài

Hân mượn một tựa sách thơ ca trên ngăn tủ mà cậu Tùng yêu thích, đọc cho vơi đi sự nhàm chán trong ngôi nhà vốn dĩ chẳng thuộc về nàng, đọc được vài ba trang nàng chợt phát hiện một lá thơ kẹp gọn gàng trong cuốn sách mà cậu yêu thích, thấy hơi nghi ngờ nên nàng mở ra xem

Và từ bức thư này nàng phát hiện ra một bí mật cậu che giấu nàng bấy lâu nay, cậu Tùng đang nuôi nhân tình bên ngoài, nội dung bức thư không quá dài nhưng đủ làm cho nàng tỉnh ngộ ra, chồng nàng đang ngoại tình sau lưng nàng

Gửi Thanh Tùng

Cậu Tùng sau lâu quá cậu còn chưa lên đây thăm em, người ta nhớ cậu lung lắm rồi đa, cậu ở Cần Thơ cũng nhớ giữ gìn sức khỏe, cậu mà bệnh là em xót lắm đó, cậu thu xếp công việc rồi lên đây sớm với em nghen cậu, thương cậu!

T.Q

Nàng thật sự chả biết tên thật cô nhân tình kia, nhưng đọc sơ qua bức thư nàng đủ biết cậu Tùng đang mặn nồng cùng cô gái trên Sài Thành kia tới mức nào, lúc đó Hân như suy sụp tinh thần mất ăn mất ngủ mấy ngày, nhưng cậu Tùng không thèm quan tâm hay đoái hoài gì đến nàng câu nào, cậu đi sớm về khuya có khi nguyên ngày nàng còn không thấy bóng dáng cậu đâu.

Hân suy nghĩ về chuyện này rất nhiều, sau đó nàng quyết định ngậm ngùi nén cái sự đau thương kia sang một bên, cậu Tùng không yêu nàng thì sao mà trách cậu được, dù sao nàng và cậu Tùng chưa có gì gọi là mặn nồng nên nàng mặc kệ cho qua, xem như nàng phó mặc cho cậu muốn làm gì thì làm, nàng cứ an phận mà yên ổn sống cuộc đời tẻ nhạt của nàng.

Lại thêm một năm trôi qua, cậu Tùng và nàng không có tình cảm gì phát sinh thêm, hai vợ chồng thường ngày sinh hoạt như bao đôi vợ chồng son khác, ăn cơm chung ngủ chung nhưng nàng thật sự không có cảm giác rung động gì khác ngoài sự cô đơn.

Thời gian gần đây Cậu Tùng lên Sài Thành ngày một nhiều hơn với cái lý do đi mần ăn xa, có khi bốn năm tháng cậu về Cần Thơ một lần xem như thăm nôm nàng cùng cha má ở quê

Rồi lại tiếp tục lên Sài Thành cùng lí do mần ăn gì đó của cậu, nàng im lặng ậm ừ cho qua, mấy khi cậu Tùng lên đó thì nàng ở nhà lo sổ sách xưởng lúa dùm cậu, nàng thấy riết rồi nàng giống quản gia cho cậu hơn, thay vì một người vợ đúng nghĩa

Ông bà Tịnh ngược lại rất yêu thương nàng, hay sai gia đinh qua nhà gọi nàng sang nhà ông bà ăn cơm, ông bà một phần vì áy náy khi con trai mình lo đi mần ăn mà bỏ bê vợ ở nhà một mình, bởi lẽ đó ông bà Tịnh thương Hân như con gái ruột, nàng cũng đỡ tủi thân phần nào ít ra nàng còn có một chổ dựa tinh thần là cha má chồng

"Con Muội đâu, lên đây mợ nhờ cái này"

Nghe tiếng mợ Hân gọi con nhỏ buông cây chổi đang quét sân ra chạy vội vào gian nhà chính xem mợ cần gì

"Dạ mợ kêu con"

"Mày ra ngoài chợ mua ít trái cây cho mợ, hôm nay mợ sang nhà cha má chơi"

Hân dặn dò Muội ra chợ mua cho nàng ít trái cây, để nàng còn biếu cho cha má, lâu rồi nàng chưa về thăm ông Trịnh nên sẵn dịp cậu Tùng không có ở nhà, nàng được nghỉ ngơi thảnh thơi một chút, nàng muốn về thăm cha má một vài ngày.

"Dạ mợ"

Con Muội nghe mợ dặn xong, nó chạy ào ra ngoài chợ mua ít trái cây cho mợ, Hân thì tiếp tục ngồi đọc cuốn sách còn dang dở, nàng ở trong nhà lâu ngày quá đâm ra chán nản, không có lấy một niềm vui nào

Lúc chưa lấy cậu Tùng nàng là một cô tiểu thơ có tiếng trong làng Thượng, nàng được cha má hết mực cưng chiều, mấy cậu trai trong làng tán tỉnh nàng không ít nhưng nàng toàn ngó lơ thôi, một phần do nàng không thích mấy cậu trai hay buông lời ong bướm, nàng nghe mà không thấm được mấy lời mật ngọt từ mấy cậu

Người ta hay nói mật ngọt chết ruồi.

Do cậu Tùng là một cậu trai thật thà, cha má nàng ưng bụng nên nàng chịu gả cho cậu, nàng còn tính sau khi gả cho cậu Tùng, nàng sẽ cố gắng vun đắp tình cảm vợ chồng, nhưng mọi sự mong chờ đều bị dập tắt bởi lá thư chỉ vỏn vẹn vài dòng đó

Tầm trưa Hân cùng con Muội được thằng Cần chở qua nhà ông hội đồng Trịnh, chiếc xe hơi chạy bon bon trên con đường đất đỏ, Hân đưa mắt ngắm nhìn khung cảnh ruộng lúa bên ngoài cửa kính, cũng khá lâu rồi Hân mới trở về làng Kim Đông, do con gái lấy chồng thì phải theo chồng nên một năm nàng về thăm cha má ruột được vỏn vẹn ba bốn lần

Ở bên cha má nàng cảm giác ấm áp hạnh phúc hơn, bên nhà cậu Tùng nàng cô đơn lạc lõng mà không có một ai cho nàng tâm sự giải bày, chỉ biết chôn vùi đầu ốc vào đống sổ sách, đồng án mà cậu Tùng để lại.

Xe chạy qua năm sáu cái ruộng lúa băng qua một con sông dài cuối cùng thì đến nhà ông hội đồng Trịnh, thấy xe hơi vừa dừng trước cổng đám gia đinh quét sân bên ngoài lật đật chạy ra mở cổng đón chờ, vì tụi nó biết cô út tụi nó về thăm nhà

Hân bước xuống xe ngó qua ngó lại ngôi nhà ba gian thân quen ngày nào, cảm xúc nàng như dâng trào trong lòng ngực, bao nhiêu kỉ niệm khi còn tấm bé của nàng chợt hiện về, nơi này từng chứa đựng biết bao kí ức tươi đẹp hạnh phúc của nàng bên cha má và anh trai

Ông Trịnh nghe tiếng xe hơi ồn ào trước sân nhà, ông nhanh chóng xỏ đôi guốc mộc ra xem, vừa nhìn thấy con gái út về ông mừng rỡ chạy ra ôm con gái một cái thiệt chặt, ông nhớ Mai Hân của ông vô cùng, thấy lâu quá nó không về ông xót ruột không biết nó sống bên đó có hạnh phúc không, có ai đối xử tệ bạc hay ức hiếp con gái ông không?

"Cha..."
" alt="Truyện Son Sắc" width="90" height="59"/>

Truyện Son Sắc

Hắn thà làm việc nặng nhọc tại công trường còn hơn là trở thành trai bao. Đừng nói là xinh như mấy em ở thẩm mỹ viện, đến tuyệt thế mỹ nữ mà mời hắn làm "trợ lý riêng", Lộ Minh cũng kiên quyết từ chối.
Lý do là vì, hắn khổ luyện mười tám năm Đồng tử công, ít nhất vẫn còn một năm nữa mới đại công cáo thành, nếu như bây giờ mà tạm biệt đồng thân, công lao trước đây bỏ đi, vậy thì mười mấy năm luyện tập như địa ngục đó bốc hơi hết cả... tất cả đều người cha đáng ghét đến cực điểm đó, ông nội truyền cho mình đồng tử công thì không luyện, lại lừa Lộ Minh khi còn nhỏ luyện, đến khi Lộ Minh lớn hơn chút, biết rõ đồng tử công là gì thì đã muộn rồi.
Nhớ lại hồi học đại học, người khác thành đôi thành lứa, hoa tháng trước hẹn tháng sau, em em anh anh, Lộ Minh thì ngược lại không thể không cứng lòng, hết lần này đến lần khác từ chối những cuộc hẹn của mấy em xinh đẹp, một lòng bảo vệ cái đồng tử thân chết tiệt này, thật sự là thê thảm .
Lại đến ngày phỏng vấn. Lộ Minh hôm nay chuẩn bị xong hết giấy tờ, đến công ty phỏng vấn làm bảo vệ.
Trước đây, từ trong tim Lộ Minh thất sự không muốn mặc bộ "giả da hổ"( bộ đồng phuc bảo vệ), nhưng cuộc sống bắt buộc, Lộ Minh quyết định thử xem sao. Ai biết đội trưởng đội bảo vệ một lời từ chối, lý do, thủ hạ của hắn chỉ tuyển những người đã xuất ngũ, văn bằng cao, hắn sẽ khó chỉ huy.
Lộ Minh lại một lần nữa tìm việc thất bại, đúng lúc rời khỏi công ty, một chiếc Porsche 911 từ bãi đỗ xe chạy tới, dừng lại bên cạnh Lộ Minh, bên trong có một mỹ nữ đeo kính mát, dùng tay ra hiệu Lộ Minh tới đó.
Thấy người đẹp hướng mình ra hiệu, Lộ Minh không tự chủ tim đập ping ping.
"Giúp tôi đem cái này vứt vào thùng rác", mỹ nữ chạy Porsche đưa cho Lộ Minh lon coca đã uống hết, tuỳ ý ra lệnh.
"Mẹ khiếp".
Lộ Minh ngạc nhiên, đợi đến khi hắn kịp phản ứng thì người đẹp lái con Porsche chạy mất rồi.
Chẳng những không xin được việc, lại để cho người của công ty sai vặt, cô ta cho mình là người gì? vứt lon nước cũng nhờ người khác, lẽ nào cô ta không sợ trời mắng sao?
Lộ Mịnh vốn bực mình, nhưng còn chưa đi được 3 km, hắn nhìn thấy người đẹp chạy Porsche đang bị một đám người vây quanh, dưới đất có một lão đầu người đầy máu đang nằm, bên cạnh mười mấy tên hung thần ác sát đang sắn tay áo kêu đánh kêu giết người đẹp đó.
Lộ Minh vừa nhìn thấy liền hiểu ngay, ha ha, đúng là mười năm phong thuỷ luân lưu chảy, em bé này gặp phải "đảng đâm xe" rồi.
"Ít nhất phải bồi thường 10 vạn, nếu không chúng tao đập nát xe của mày".
Tên cầm đầu cơ mặt giật giật, tay nắm lại kêu răng rắc.
"Đưa điện thoại cho tôi, để tôi gọi điện, bao nhiêu tiền tôi cũng đền!" người đẹp Porsche hiển nhiên là chẵng có ít gì về khinh nghiệm xã hội,không biết bản thân gặp phải lừa đảo, còn cho rằng mình thật sự đâm vào người khác, âm thanh còn có chút run run: "mau đưa đi bệnh viên, tiền viện phí tôi trả hết, tiền nhất định đền, mau cứu người, để tôi gọi xe cấp cứu".
"Không được, đừng cho là tao không biết loại người có tiền, rõ ràng là gọi xã hội đen đến dàn xếp, còn không là gọi cảnh sát đến bắt nạt loại người bình dân như bọn tao, không có cửa, cho rằng bản thân có chút tiền là xem mạng người như cỏ sao? " một tên đeo kính nhìn rất nho nhã, giọng đầy chính khí nói.
"Đánh nó, đánh nó..." nhiều người cùng kêu lên.
"Lại là con nhà phú gia đua xe đâm chết người, không bắt bỏ tù, thiên lý bất dung".
Mười mấy tên nam nhân khí thế đằng đằng vây lấy người đẹp Porsche, kẻ hét người la, doạ cho cô nàng mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy.
Lộ Minh từ xa đứng nhìn, trên mặt có chút cười cợt. Nhìn mỹ nữ bị doạ hoa dung thất sắc, Lộ Minh vui tới thiếu chút thì vô tay hoan hô.
Đồng hồ hàng hiệu của người đẹp bị bọn người đó cướp lấy xem tới xem lui, trong xe cũng bị mò mấy bận. Sau cùng, tên cầm đầu giơ nắm đấm lên doạ bắt người đẹp Porsche tháo hoa tai va giây chuyền:
"không đủ tiền, tháo hoa tai va dây chuyền xuống, mày còn không đền, người bị mày đâm chết rồi, còn muốn một chút tiền cũng không đền? còn lắm lời, tao đánh chết mày".
"Đây là di vật cuar bà nôi tôi, tôi không đưa cho các người, bao nhiêu tiên tôi cũng đưa, chỉ riêng dây chuyền này không được..." đôi mắt của người đẹp Porsche đỏ lên.
"Không cho mày một bài học, mày còn cho lão tử là đại thiện nhân!", tên cầm đầu giơ tay lên, một tay nắm lấy tóc, một tay giơ lên chuẩn bị tát tai mỹ nữ.
"Bốp"
Một tiếng tát tai đanh gọn vang lên. Nhưng mà, không phải từ mặt của người đẹp Porsche, mà là từ mặt hắc đại hán cầm đầu.
Người ra tay là Lộ Minh, hắc đại hắn bị đánh nổ đom đóm, răng máu chảy ra, còn chưa kịp phản ứng, Lộ Minh lại tiện tay tát them 1 cái bên kia, đem hắn đánh cho mềm nhũn dưới đất, tất cả mọi người đều sững sờ, không hiểu phát sinh chuyện gì, kể cả người đẹp Porsche, Lộ Minh ngược lại không để ý đến ánh mắt khing hãi của mọi người, hướng về lão đầu đầy máu đang nằm dưới đất đạp một cái. Lão đàu vốn dĩ đã chết, đột nhiên sống lại.
Chỉ thấy gã đau đến chim kêu quỷ gào, cả người bật dậy, ôm lấy cánh tay phải nhảy tưng tưng, mồm phát ra âm thanh như giết heo .
"Các vi, muốn lừa tiền không phải là không được, nhưng đối với người đẹp nên ôn nhu một chút, tôi rất vinh dự làm mẫu, mọi người học theo nhé".
Lộ Minh nhẹ cười trông rất thân thiện, sán lạn như ánh dương quang. Mấy tên côn đồ phụ trách náo nhiệt đại nộ, lấy ống nước bằng sắt sớm đã chuẩn bị từ trước ra, trong đó có 2 tên động tác nhanh nhất, định hợp lực đập Lộ Minh.
"Các vị học viên, trên lớp cần tập trung, không được làm việc khác". Lộ Minh tay chợt động, không ai rõ xảy ra chuyện gì, 2 tuýt ống nước đã nằm trong tay hắn.
Lộ Minh đem 2 ống nước tuỳ ý vặn vài cái, ống nước phát ra âm thanh nghe ghê răng, 2 ông nước bị vặn xoắn vào nhau.
Đám người nọ nhìn thấy, mô hôi đua nhau chảy ra.
Người đẹp Porsche dạng trợn mắt há mồm, không tin vào việc xảy ra trước mắt.
Lộ Minh trước tiên đem vật biến hình khủng bố đó vứt cho 1 tên côn đồ, rồi quay sang mọi người ôn tôn nhắc nhở:
"Lên lớp cần phải tập trung, không được làm việc riêng".
"Đối với người đẹp nhất định phải ôn nhu...mọi người xem ví dụ chính xác của tôi". Lộ Minh như là đóng khịch, móc ra lon coca, ngửa cổ uống, sau đó quay sang đưa cho người đẹp Porsche lon nước, rất khí thế phân phối: "Em, giúp anh mang lon nuớc vứt vào thùng rác!".
"A?".
Người đẹp Porsche ngây ngô đón lấy lon nước, hoàn toàn không hiểu xảy ra chuyện gì.
Trong lòng mọi người tại đây, đồng thời hiện ra hai chữ "thằng điên".
Người đẹp Porsche bỗng nhiên tỉnh lại, nàng nhận ra kẻ giữa đường giết tới, tên "Trình Giảo Kim" này, là người mà tại cửa của công ty mình đã sai hắn vứt hộ lon nước, xem ra, hắn làm như vậy, chính là không quên báo thù việc vừa rồi... nghĩ tới đó, người đẹp Porsche xém xỉu, tới lúc này rồi mà vẫn còn so đo, đúng là tên keo kiệt.
Nhưng mà, nàng nhìn Lộ Minh đang đắc ý cười mỉm, không khỏi có chút cảm động, nhân bản thân mình đang gặp nguy hiểm, chỉ có hắn đứng ra giúp đỡ.
Quá cool(đẹp trai) rồi, giống như bạch mã hoàng tử trong truyền thuyết vậy.
"Anh bạn, chúng tôi là người của Đại Hồng Môn Bưu ca, chúng ta nếu như đều là dân quậy trên phố, xin hãy nhẹ tay..." tên nho nhã đeo kính lấy hết can đảm nói ra câu này.
" alt="Truyện Sống Cùng Vạn Tuế" width="90" height="59"/>

Truyện Sống Cùng Vạn Tuế